BẠN KHÔNG THỂ CÓ ĐƯỢC THỨ BẠN MUỐN, ĐƠN GIẢN VÌ BẠN KHÔNG XỨNG ĐÁNG

MỐI TÌNH ĐẦU CỦA TÔI.
Tôi từng thích một bạn nữ hồi còn là sinh viên năm 2 đại học.
Tôi còn nhớ mỗi lần tôi đi học, chúng tôi thường hẹn nhau ở canteen và trò chuyện. Tôi thường gọi một suất xôi thịt, còn bạn ý thường gọi một cái bánh mỳ cùng một hộp sữa.
Hồi đó hẹn hò không có tiền đi xem film hay đi chơi như các bạn bây giờ đâu. Chúng tôi hẹn hò qua “bài tập” @@ 
Tôi ghét nhất là môn kế toán. Lúc làm bài tập kế toán chưa bao giờ tôi làm cân giữa thu và chi cả. Và bạn ấy là người “cân đối” bài tập, và cũng cân nốt cuộc đời tôi từ đó (trước đó tôi nghĩ vậy á) 
Tình cảm đẹp như tranh vẽ. Ấy mà mến nhau khá lâu nhưng tay tôi cũng chỉ “mới nắm” mỗi 2 lần. Lần nào cũng ướt đẫm mồ hôi. 
Vào một ngày “đẹp trời”, tôi nhắn tin mãi bạn ấy không reply. Tôi cũng chẳng hiểu tại sao? "Hay là bài tập kế toán khó quá?" "Hay là tôi không có tiền mời bạn ý đi xem film và những chỗ lãng mạn?"
Bao nhiêu suy nghĩ quay cuồng ...

Lâu sau, tôi nghe tin bạn ấy có “người yêu mới”. Cu đó ngon zai hơn, học giỏi hơn, còn là top sinh viên của trường. Nghe đâu gia đình cũng có điều kiện?!
Lúc ấy trong đầu tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ: “OK! Cuối cùng mình cũng chỉ là thằng mỗi cái bài tập kế toán cũng không cân được. Sao dám đòi cân cả cuộc đời của em? “

Từ đó tôi quyết tâm học. Học như trâu chó vậy á. (Đấy cũng là lý do từ đó tôi ế, đến tận giờ)
Sau đó tôi được giải 3 hùng biện tiếng Anh ở một cuộc thi hùng biện khá lớn ở Hà Nội. Chắc đó là giải thưởng lớn đầu tiên trong cuộc đời. Rồi tôi đi làm thêm kiếm tiền. Rồi nhiều cơ hội hơn đến, và gặp hàng trăm, hàng nghìn người con gái. Cũng có “một vài” lời ngỏ ý nhưng tôi đều từ chối, vì tôi chỉ thích con trai. Thôi đùa đấy, vì mẹ tôi chưa cho yêu thôi!

Qua câu chuyện, tôi có một lời khuyên nho nhỏ: 
Các bạn sinh viên nam, nữ bây giờ quá quan trọng chuyện yêu đương, cô đơn các thứ. Các bạn suốt ngày thả thính trên fb, insta ... các thể loại chỉ để “lấp đầy khoảng trống” thôi sao?

Việc các bạn cần làm lúc học đại học không phải là giải quyết nỗi cô đơn. Mà là phải cố gắng làm cho bản thân mình CÓ GIÁ TRỊ.
Lúc bạn có giá trị, thì bạn sẽ đạt được thứ mình muốn. 
Lúc bạn tốt hơn, thì những thứ tốt hơn sẽ tìm tới bạn. 
Bạn không thể có được thứ bạn muốn, đơn giản là vì BẠN KHÔNG XỨNG ĐÁNG!
Lấy cho tôi một ví dụ một thằng sinh viên ất ơ không có gì trong tay, kèm học dốt cua được một nhỏ xinh gái ngoan ngoãn, giỏi giang, gia đình có điều kiện? Trong phim thôi nhée!!!
Mỗi bảng kế toán bạn làm không cân, thì bạn bị đá là đúng như định lý rồi.
Vậy nha.

Bài viết cùng danh mục