Câu chuyện CẬU BÉ MÙ

Câu chuyện CẬU BÉ MÙ…

Có một cậu bé mù đến nhà người bạn chơi. Do mải mê trò chuyện nên cậu bé không hay trời đã tối, người bạn liền thúc giục cậu bé hãy mau ra về và đưa cho cậu bé một cây đèn. Cậu bé tức cười hỏi: “Anh đưa cây đèn cho một kẻ mù như tôi để làm gì?”. Người bạn liền giải thích: “Anh cầm cây đèn này người ta thấy anh thì họ sẽ tránh”.
Nghe có lý, cậu bé vui vẻ cầm cây đèn ra về. Cậu bé mạnh dạn lao thẳng về phía trước vì tin chắc rằng hôm nay ai cũng sẽ tránh mình. Nhưng chẳng bao lâu, có một người đâm sầm vào cậu và cả hai đều ngã nhào. Vừa đau vừa tức, cậu bé hét lên: “Bộ mù sao không thấy cây đèn của tôi vậy?”. Người kia ôm bụng cười ngất: “Cây đèn của anh đã tắt từ lâu rồi anh mù ơi!
______________________

=>Bài học cuộc sống.

Tự thân cậu bé mù có thể tự đi ban đêm và ban ngày như nhau bằng những kỹ năng đặc biệt mà người mù vẫn tập luyện. Nhưng khi có được cây đèn, thay vì phối hợp cả hai thì ta thấy cậu ấy dựa dẫm vào cây đèn mà bỏ qua tài năng dò đường khéo léo của mình. Không nắm được chân tướng đồ mình sở hữu mà ở đây là cây đèn, không hề biết còn nhiều dầu hay ít hoặc nhiều khi gió thổi tắt mất, vậy mà cậu bé cứ tin tưởng vào nó một cách tuyệt đối. Ngay cả khi gặp họa mà vẫn chưa rõ cây đèn đã tắt hay chưa, lại còn đổ thừa kẻ khác. Thật tội nghiệp!

Bản thân ta cũng có thể tìm thấy giá trị hạnh phúc bằng chính những kỹ năng đã được rèn luyện của mình, vì hạnh phúc chân thật vốn là sự bình yên và vững chãi trong tâm hồn. Nhưng từ khi cuộc đời tạo ra quá nhiều “cây đèn” tiện nghi vật chất và tinh thần, ta đã mê mẩn và bám chặt vào chúng.
Ta dành hết thời gian, năng lực để sắm sửa và nâng niu chúng. Ta tức giận hay thù nghịch nhau cũng vì chúng. Ta loanh quanh hết cả kiếp người cũng vì chúng. Ta để cho những thứ phương tiện tạm thời ấy biến thành mục đích cao cả của cuộc sống, mà quên mất bản chất của những “cây đèn” ấy luôn bị chi phối bởi hoàn cảnh. Như ta vẫn thường thấy tiền bạc rồi cũng có lúc đầy lúc vơi, danh dự thì cũng có khi vinh khi nhục, sắc dục thì cũng có lúc hấp dẫn lúc chán chường.

Khi đánh mất hay không còn yêu thích những cảm xúc ấy nữa, ta mới thấy nương tựa nơi chính mình là an ổn nhất. Tiếc thay, những phẩm chất quý giá trong tâm hồn ta khi ấy có thể đã bị chai cứng trong quá trình ta nạp vào những cảm xúc hưng phấn từ bên ngoài. Tuy chúng có thể hồi sinh, nhưng ta phải tìm đúng cách và quá trình khơi dậy rất gian nan. Đó là cái giá mà khó ai có thể ngờ được.

Vậy nên tuy ta không bao giờ tách ly tuyệt đối với sự yểm trợ và giúp đỡ của cha mẹ, người thân hoặc các điều kiện bên ngoài, nhưng chúng ta luôn phải hiểu trách nhiệm lèo lái con thuyền của đời mình ở chính đôi bàn tay ta, không phải ai khác.

-----------Sưu tầm-----------

Bài viết cùng danh mục