CÂU CHUYỆN CON BÒ CÁI VÀ BÀI HỌC CHO NHỮNG LÝ DO CỦA BẠN

CÂU CHUYỆN CON BÒ CÁI VÀ BÀI HỌC CHO NHỮNG LÝ DO CỦA BẠN 🧐🧐🧐🧐🧐

🌱 Ngày xửa ngày xưa có một ông thầy giáo khôn ngoan và giàu kinh nghiệm, muốn truyền cho một trong số các học trò của mình các bí quyết để sống một cuộc đời hạnh phúc và thịnh vượng. Có quá nhiều người dường như không thể vượt qua các trở ngại để giúp họ thành công và đành bằng lòng sống một cuộc sống thiếu hụt và khốn khó.

☘️ Để dạy được những bài học này, ông giáo quyết định cùng cậu học trò của mình lên đường đi đến một ngôi làng nghèo khổ trong vùng. Ngay sau khi đến nơi, ông giáo nhờ cậu học trò tìm một ngôi nhà nghèo nhất trong vùng để họ tạm trú qua đêm. Đi một đoạn, họ nhìn thấy một ngôi nhà lụp xụp, những bức vách trên tường giường như có thể sập xuống bât cứ lúc nào. Chủ nhà bước ra và chào đón họ một cách nhiệt tình. Khi hai thầy trò bước vào trong, cả 2 thực sự choáng váng khi nhìn thấy một không gian tí tẹo chẳng rộng hơn 15 thước vuông là nơi ở của 8 con người. Những thân hình nhếch nhác và gầy gò một cách đau đớn cùng với quần áo rách rưới là bằng chứng rõ nét nhất về sự thiếu thốn phơi bày của sự sống hàng ngày của họ.

🍀 Khi bước ra ngoài, họ nhận ra gia đình này có một thứ tài sản bất thường, khá đặc biệt trong hoàn cảnh này. Họ có một con bò. Cuộc sống và hoạt động thường ngày của họ có vẻ chỉ xoay quanh con vật này:
"Cho bò ăn đi"
"Đừng để nó khát"
"Buộc nó lại cho chắc"
"Đừng quên dẫn nó đi ăn"
"Vắt sữa bò đi"
Vậy đó! 
Ta có thể thấy, còn bò giữ một vai trò quan trọng trong gia đình này mặc dù chút sữa ít ỏi do nó cung cấp chỉ để họ đủ sống qua ngày. Tuy nhiên, con bò là thứ duy nhất giữ cho họ không rơi vào đường cùng.

🎋 Sáng hôm sau, trước khi bình minh kịp ló rạng, 2 thầy trò lặng lẽ lên đường một cách thận trọng để không đánh thức những người khác. Người học trò nhìn lại để một lần nữa khắc sâu vào tâm khảm của mình hình ảnh này. Anh vẫn không hiểu tại sao thầy lại dẫn mình đến nơi này. Tuy nhiên, trước khi ra đến đường cái, ông giáo đi chầm chậm về phía con bò đang bị buộc vào một cái cột hàng rào lung lay cách căn nhà chưa đầy 20 thước. Khi còn cách con bò một khoảng chừng bước chân, ông giáo già rút ra một con dao găm mà ông mang theo bên mình. Người học trò cảm thấy hoang mang khi ông giáo dơ tay lên. Anh như chết điếng khi nhận ra điều thầy mình sắp làm. Anh ta gần như không tin vào mắt mình khi ông giáo già đưa lưỡi dao cứa ngọt một đường ngang cổ con bò. Vết cắt chí mạng làm cho con vật ngã quỵ Anh học trò hoang mang tốt độ
"Sao thầy có thể giết chết con vật tội nghiệp này?"
"Gia đình kia rồi sẽ ra sao?"
Chẳng chút xao động với thái độ đau khổ của ngươi học trò và làm ngơ trước những thắc mắc của anh, ông giáo bỏ đi để lại cảnh tượng hãi hùng phía sau. Anh học trò bước theo trong lòng còn nhiều khúc mắc. Và họ tiếp tục lên đường.

🌴 Trong nhiều tháng sau, anh học trò lúc nào cũng day dứt vì ý nghĩ gia đình họ sẽ sụp đổ, lâm vào cảnh bần cùng không thể nào thoát ra được.

🌵 Một năm qua đi, vào một buổi chiều nọ, ông giáo già gợi ý họ trở lại ngôi làng đó xem thử chuyện gì đã xảy ra với gia đình kia. Họ tìm kiếm kiếm căn lều năm trước trong vô vọng, cảnh vật xung quanh trông vẫn như xưa nhưng chẳng thấy bóng dáng cái nơi tồi tàn mà họ đã qua đêm ngày ấy đâu cả. Thay vào đó là một căn nhà xinh xắn vừa được mới xây dựng trên nền đất cũ. Anh học trò gõ cửa ngôi nhà, một người đàn ông vui vẻ từ trong nhà bước ra, thoạt nhiên, anh học trò không nhận ra ông ta, có cái gì đó rất khác lạ ở con người này. Người đàn ông mời họ vào nhà và bắt đầu kể câu chuyện ly kỳ của mình. 
" Thật là một sự trùng hợp kì lạ khi ngay cái ngày mà 2 thầy trò rời đi không biết kẻ bất lương nào do ganh ghét với tài sản hiểm có của gia đình ông dã nhẫn tâm cắt cổ con vật đáng thương này. Phản ứng đầu tiên của chúng tôi là vô cùng tuyệt vọng và đau khổ. Không lâu sau cái ngày bi đát chúng tôi nhận ra rằng nếu không làm một cái gì đó, chúng tôi chỉ rơi vào hoàn cảnh tệ hại hơn. Chúng tôi phát hoang một mảnh đất sau nhà, reo vài hạt rau củ quả. Đó là cách mà chúng tôi sống qua ngày trong những tháng đầu tiên. Một thời gian sau, chúng tôi nhận thấy rằng mảnh vườn đó cung cấp nhiều lương thực hơn mức chúng tôi cần, nếu có thể bán cho những người xung quanh, chúng tôi có thể mua thêm hạt giống. Và không lâu sau, chúng tôi không những đủ ăn mà còn có thể đem ra chợ bán. Lần đầu tiên trong đời chúng tôi có tiền mua thực phẩm và quần áo. Chúng tôi nhận thấy niềm hi vọng cho một cuộc đời mới, một cuộc đời mà chúng tôi chưa bao giờ nghĩ đã có thể trở thành hiện thực. Chúng tôi xây căn nhà này từ tháng trước, có vẻ như chuyên mất con bò đã mở mắt cho chúng tôi thấy một cuộc sống khác có triển vọng hơn"

🌞 Câu hỏi đặt ra ở đây là nếu con bò không bị giết, gia đình họ sẽ sống khốn khổ đến bao giờ? 
Ban có thấy mình trong câu chuyện này? Bạn có đang thực sự ổn định, thực sự bình yên?
Bạn chấp nhận cuộc sống khốn khổ và thiếu thốn đến bao giờ????
Khó khăn đến, bạn vươn mình ra đối đầu hay thu mình trong vỏ ốc rỗng tuyếch?????
Sự khác biệt đến từ hành động của bạn !!!!!

ST

Bài viết cùng danh mục