KHI THÀNH CÔNG, NGƯỜI TA CÓ THỂ THA THỨ CHO BẠN TẤT CẢ

Hai nhân viên cùng chung lưng với sếp xây dựng công ty từ những ngày khó khăn. Một hôm, một anh xin rời bỏ ra ngoài làm riêng, sếp nguyền rủa hết lời, nào là "phản bội", "ăn cháo đá bát".... Anh còn lại dù trong lòng cũng muốn ra đi nhưng nhìn tấm gương trước mắt nên đành ở lại tiếp tục gánh vác với sếp phần việc của mình và của anh kia để lại...

Thời gian thấm thoắt trôi qua, công ty mỗi ngày mỗi lớn mạnh, anh ở lại mỗi ngày mỗi già đi, sức chiến đấu mai một dần, mặt khác công ty cũng đã vào guồng nên anh không còn quá cần thiết nữa. Dần dần, sếp nhận thấy anh thật "ăn hại" nhưng đuổi anh thì sếp không "nỡ" và cũng ngại mang tai tiếng. Cái gai ấy lớn dần và anh trở thành cái bị bông cho sếp giải tỏa mỗi ngày....

Còn anh ra đi, khi đã xây dựng cho mình một đế chế riêng, ngày anh mời sếp cộng tác một dự án béo bở, sếp đón chào anh như đứa con xa vừa trở về nhà...

Vậy nên, đúng sai ở đời đều có tính tương đối. Chỉ cần mình thấy đúng là làm, đừng quá bận tâm tới thiên hạ nghĩ gì. Bởi khi anh thành công, mọi cái sai đều đúng và ngược lại....

Bài viết cùng danh mục